Doanh nghiệp Việt sẽ đứng ở đâu
trong bản đồ pháp lý mới?
(Luật sư Nguyễn Hữu Phước – Công ty
luật Phuoc & Partners)
Mỗi độ
xuân về, khi không khí se nhẹ và mai vàng khẽ xòe cánh trước hiên nhà, tôi lại
dành đôi phút nhìn lại thế giới pháp lý mà các doanh nghiệp Việt Nam (DN) đang
bước vào. Nhưng năm nay có khác vì bức tranh pháp lý 2026 sẽ không còn là con
đường quen thuộc với vài biển báo cần đọc kỹ, mà giống một đại lộ rộng lớn vừa
mới mở, đầy bảng chỉ dẫn mới, những lộ trình chưa từng có và tốc độ thay đổi thần
tốc khiến cả người trong nghề cũng phải thừa nhận mình đang chạy chứ không còn
đi bộ như trước.
Một dấu ấn
khép lại năm 2025 là sự kiện Quốc hội thông qua tới 33 luật và nghị quyết chỉ
trong ngày bế mạc, và đây là một kỷ lục chưa từng có tiền lệ. Con số đó không
chỉ thể hiện quyết tâm cải cách của Quốc hội, mà còn báo hiệu môi trường pháp
lý đã bước sang một chu kỳ mới dày đặc, đa tầng và mang tính cấu trúc hơn. Khi
chỉ trong một ngày cả bản đồ pháp lý thay đổi, DN sẽ không thể trông đợi sự ổn
định quen thuộc của quá khứ vì thời của những điều chỉnh nhỏ lẻ đã qua và phía
trước là thời kỳ tái định hình pháp lý toàn diện.
Tâm điểm của
thay đổi bắt đầu từ lĩnh vực đất đai và bất động sản, nơi mọi chuyển động pháp
lý đều tác động đến toàn bộ cấu trúc nền kinh tế. Luật Đất đai mới cùng các luật
liên quan đã nâng chuẩn mực về minh bạch, định giá đất, hồ sơ pháp lý dự án,
trách nhiệm của chủ đầu tư và yêu cầu số hóa dữ liệu đất đai. DN nào quen vừa làm vừa
điều chỉnh giờ, phải chấp nhận rằng pháp lý phải đi trước. Một khi cơ sở dữ liệu
đất đai, tài chính đất đai và quy trình phê duyệt được siết lại, mọi khoảng
“linh hoạt” từng tồn tại sẽ dần biến mất. Đây không phải là tín hiệu bất lợi,
mà là bước đi tất yếu của một thị trường muốn trưởng thành, nhưng quá trình này
đòi hỏi DN thay đổi cách tiếp cận theo hướng kỹ lưỡng, chuẩn xác và kiên nhẫn
hơn.
Cùng với
đó, trong thế giới thuế và đầu tư cũng đang chuyển mình mạnh mẽ. Việt Nam đang
bước vào kỷ nguyên thuế tối thiểu toàn cầu, cơ chế chống chuyển giá theo chuẩn Tổ
chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) và hệ thống giám sát dòng tiền tinh
vi. DN không thể tiếp tục dựa vào cấu trúc thuế “khéo léo” nhưng thiếu thực chất.
Quỹ đầu tư, ngân hàng và đối tác quốc tế đang yêu cầu tính minh bạch ở mức độ
cao hơn nhiều so với trước đây. Một báo cáo tài chính thiếu rõ ràng, một giao dịch
liên kết không đúng chuẩn, hay một cấu trúc đầu tư mượn danh đều có thể khiến DN
rơi vào vòng kiểm tra kéo dài, ảnh hưởng đến uy tín và chi phí vận hành. Khi
thuế gắn liền với trách nhiệm quốc gia trong chống thất thu và minh bạch tài
chính, DN buộc phải xem tuân thủ như một chiến lược thay vì là nghĩa vụ hành
chính.
Thương mại
quốc tế, vốn là động lực của nhiều ngành công nghiệp, cũng đối mặt với nhiều
thay đổi sâu rộng. Hiệp định Thương mại Tự do giữa Việt Nam và EU (EVFTA), Hiệp
định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ Xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) hay Hiệp định Đối
tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) đã chuyển từ ưu đãi thuế quan đơn thuần
sang yêu cầu tuân thủ theo tiêu chuẩn cao hơn về lao động, môi trường, minh bạch
chuỗi cung ứng, chống tham nhũng và cơ chế giải quyết tranh chấp quốc tế. Đặc
biệt, Cơ chế điều chỉnh carbon tại biên giới (CBAM) của EU đang yêu cầu DN xuất
khẩu phải đo lường phát thải, báo cáo định kỳ và cải thiện công nghệ sản xuất. DN
nào trước đây chỉ cạnh tranh về giá giờ phải cạnh tranh về chuẩn mực bền vững.
Điều này làm nổi bật vai trò của Môi trường – Xã hội – Quản trị doanh nghiệp (ESG)
theo hướng đó không còn là khẩu hiệu truyền thông mà là giấy thông hành để bước
vào chuỗi cung ứng toàn cầu.
Một tầng
pháp lý mới khác cũng đang hình thành, ảnh hưởng đến DN là khuôn khổ điều chỉnh
thương mại điện tử, chuyển đổi số và trí tuệ nhân tạo. Với Luật Thương mại điện
tử, DN vận hành sàn trực tuyến không thể tiếp tục dựa và mô hình “nền tảng
trung gian vô can”. Họ phải minh bạch thuật toán hiển thị, cơ chế xếp hạng sản
phẩm, trách nhiệm với nội dung, điều kiện giao dịch, gian lận trực tuyến và
nghĩa vụ bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng. DN nào kinh doanh theo kiểu “đăng
bán, thu tiền, giao chậm” sẽ không còn đất sống khi luật yêu cầu tiêu chuẩn dịch
vụ nghiêm ngặt hơn, trách nhiệm rõ ràng hơn và truy xuất nguồn gốc minh bạch
hơn.
Tương tự,
Luật Chuyển đổi số đặt ra yêu cầu cao với định danh điện tử, bảo mật hệ thống,
lưu trữ và chia sẻ dữ liệu, tiêu chuẩn kỹ thuật, an ninh mạng và tính minh bạch
của hoạt động trực tuyến. Những gì DN trước chỉ xem là cải tiến nội bộ thì giờ
trở thành nghĩa vụ pháp lý từ quản trị dữ liệu nhân sự, vận hành nội bộ, giao dịch
thương mại đến hợp đồng điện tử. Khi chuyển đổi số trở thành cơ sở hạ tầng mềm
của nền kinh tế, DN không thể xem đó là dự án công nghệ mà là chiến lược pháp
lý - quản trị - kinh doanh.
Đặc biệt,
Luật Trí tuệ nhân tạo mở ra một kỷ nguyên pháp lý mới. DN đang dùng trí tuệ
nhân tạo (AI) cho tuyển dụng, đánh giá hiệu suất, phân tích rủi ro, chăm sóc
khách hàng, dự báo thị trường và tự động hóa quy trình. Nhưng AI không chỉ là
công cụ tạo hiệu quả mà còn là thực thể pháp lý có rủi ro do thiên vị thuật
toán, xâm phạm quyền riêng tư, sai lệch dữ liệu, phân loại không minh bạch. Khi
AI đưa ra quyết định gây thiệt hại, trách nhiệm sẽ thuộc về ai? DN không thể đổ
lỗi cho máy móc. Luật AI yêu cầu DN đánh giá rủi ro trước khi sử dụng, chịu
trách nhiệm về hậu quả, công khai nguyên tắc vận hành và đảm bảo không gây phân
biệt đối xử. Đây là lĩnh vực DN còn non kinh nghiệm nhưng sẽ phải học rất
nhanh.
Trong bối
cảnh pháp lý đó, trách nhiệm hình sự của pháp nhân nổi lên như xu hướng đáng
chú ý. Các vụ án kinh tế gần đây chứng minh rằng pháp nhân không còn là lá chắn
bảo vệ cá nhân lãnh đạo. DN có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự trong các
hành vi gian lận, môi trường, đấu thầu, chứng khoán, rửa tiền hay tham nhũng.
Khi biên giới giữa hành vi cá nhân và trách nhiệm tổ chức ngày càng mờ đi, việc
thiết lập văn hóa tuân thủ trở thành điều kiện sống còn. Không DN nào có đủ tự
tin nói rằng rủi ro hình sự không liên quan đến mình.
Không thể
bỏ qua ảnh hưởng của địa chính trị và tái cấu trúc chuỗi cung ứng toàn cầu. DN
đang vận hành trong một môi trường mà xung đột thương mại, lệnh trừng phạt, quy
tắc xuất xứ, an ninh dữ liệu xuyên biên giới và các biện pháp phòng vệ thương mại
ngày càng có tác động mạnh. Một thay đổi nhỏ trong chính sách của Mỹ, EU hay
Trung Quốc đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sản xuất, xuất khẩu và đầu tư tại
Việt Nam. Khi đất nước trở thành điểm đón dòng vốn “China+1”, DN càng phải chứng
minh tuân thủ, minh bạch và bền vững.
Khi nhìn tổng
thể bức tranh pháp lý 2026, có thể nhận thấy mẫu số chung rõ ràng đó là pháp lý
không còn để phòng tránh rủi ro, mà trở thành năng lực cạnh tranh. Một DN có hệ
thống pháp lý chuẩn chỉnh, dữ liệu minh bạch, quản trị tiên tiến, ESG toàn diện
và thái độ tuân thủ nghiêm túc sẽ có nhiều cơ hội hơn DN chỉ xuất sắc về sản phẩm
hay giá bán. Ngược lại, DN nào xem nhẹ pháp lý thì dù tài chính mạnh đến đâu
cũng dễ bị tổn thương nhất trong thời đại này.
Mùa xuân,
với ý nghĩa khởi đầu và hy vọng, có lẽ là dịp thích hợp nhất để DN tự hỏi liệu
mô hình vận hành của mình đã sẵn sàng cho một môi trường pháp lý ngày càng chuẩn
mực hơn chưa? Liệu DN có đang xem pháp lý là gánh nặng phải chịu hay bắt đầu
xem đó là tài sản chiến lược giúp phát triển bền vững? Luật pháp đang thay đổi
nhanh và sâu hơn chúng ta tưởng, nhưng điều quan trọng không phải là tốc độ thay
đổi, mà là khả năng DN chuyển hóa chính mình trong làn sóng ấy.
Xin chúc cộng
đồng DN một mùa xuân bình an, một năm mới đầy minh triết pháp lý, mạnh nội lực,
sáng tương lai để chúng ta không chỉ thích ứng, mà còn chủ động viết nên câu
chuyện phát triển của chính mình trong kỷ nguyên pháp lý mới.
Bài viết này của tôi được viết trên cơ sở những kiến thức pháp luật mà tôi đã được học cũng như những kinh nghiệm chuyên môn trong nhiều năm qua. Nếu bạn thấy những thông tin chia sẻ của tôi ở trên là hữu ích, xin hãy ủng hộ tôi bằng một cú click chuột vào website này nhé : www.phuoc-partner.com. Cảm ơn bạn rất nhiều.
