Người lớn trong một xã hội trẻ
(Luật sư Nguyễn Hữu Phước)
Xã hội hôm
nay là một xã hội rất trẻ. Trẻ về dân số, nhịp sống, cách suy nghĩ và cả trong
cách con người định nghĩa về thành công. Mọi thứ diễn ra nhanh, liên tục và
luôn tạo cảm giác nếu chậm một nhịp sẽ bị bỏ lại phía sau. Trong dòng chảy ấy,
người trẻ bước vào đời với nhiều cơ hội và lựa chọn hơn, nhưng nhiều áp lực
hơn. Còn những người đã đi đủ xa để nhìn lại như tôi, đôi khi không tránh khỏi
cảm giác lạc nhịp. Không phải vì không còn năng lực, mà vì xã hội đang vận hành
theo một logic rất khác so với thời điểm chúng tôi bắt đầu.
Tôi bước
vào nghề luật sư trong bối cảnh hoàn toàn khác. Khi đó, con đường nghề nghiệp
khá hẹp và nếu muốn đi tiếp gần như chỉ có cách là học rồi đi làm để tích lũy từng
chút kiến thức và kinh nghiệm. Kiến thức đến chậm, cơ hội đến muộn, sai thì trả
giá rất lâu, đúng cũng chờ rất lâu mới được ghi nhận. Chưa có mạng xã hội để
xây dựng hình ảnh cá nhân, không có nhiều diễn đàn để lên tiếng, càng không có
khái niệm “đi tắt”, thế hệ chúng tôi quen với việc đi đường dài, quen với kiên
nhẫn và cảm giác trưởng thành muộn.
Người trẻ
hôm nay lại khác. Internet đã mở ra một không gian tri thức gần như vô hạn cho
họ. Trí tuệ nhân tạo giúp họ tra cứu, phân tích, tổng hợp thông tin với tốc độ
mà thế hệ trước khó hình dung. Trong nghề luật sư, những việc trước đây chúng
tôi mất hàng giờ đọc hồ sơ, đối chiếu văn bản, nghiền ngẫm từng câu chữ, giờ được
hỗ trợ chỉ trong vài phút. Khoảng cách khởi điểm giữa người mới vào nghề và người
có nhiều năm kinh nghiệm vì thế rút ngắn đáng kể.
Nhưng
chính thay đổi ấy cũng tạo ra một nghịch lý đáng chú ý. Khi tri thức trở nên
quá dễ tiếp cận, cảm giác “biết” đến rất nhanh, trong khi độ sâu của sự hiểu lại
không đi cùng tốc độ ấy. Trí tuệ nhân tạo có thể gợi ý lập luận pháp lý nhưng
không thể thay con người chịu trách nhiệm cho hệ quả của lập luận đó. Internet
có thể cho nhiều đáp án, nhưng không chỉ ra được đâu là lựa chọn phù hợp nhất
trong một bối cảnh cụ thể, nơi pháp lý, con người và lợi ích đan xen phức tạp.
Nghề luật sư, suy cho cùng, không chỉ là nghề của kiến thức mà còn là nghề của
phán đoán, giới hạn và trách nhiệm.
Một yếu tố
khác mà tôi ngày càng thấy rõ và đôi khi phải thẳng thắn thừa nhận đó là tiếng
Anh phổ biến đã tạo ra một lợi thế rất lớn cho người trẻ hôm nay so với thế hệ
chúng tôi. Khi tôi mới vào nghề, việc tiếp cận tri thức pháp lý quốc tế còn rất
hạn chế. Sách chuyên ngành tiếng Anh hiếm, cập nhật chậm, đọc tài liệu nước
ngoài đòi hỏi nhiều nỗ lực và thời gian. Phần lớn chúng tôi học nghề trong một
không gian tri thức tương đối khép kín, phải tự mày mò và suy luận cũng như chấp
nhận việc nhiều chuẩn mực quốc tế chỉ được biết đến rất muộn.
Người trẻ
bây giờ lại khác. Tiếng Anh không còn là lợi thế đặc biệt mà gần như là kỹ năng
nền. Nhờ đó, họ có thể tiếp cận tri thức toàn cầu nhanh hơn, trực tiếp hơn và
đa chiều hơn thế hệ chúng tôi rất nhiều. Trong nghề luật sư, một luật sư trẻ có
thể đọc ngay các nghiên cứu học thuật mới, bình luận pháp lý quốc tế, án lệ nước
ngoài, thậm chí theo dõi tranh luận chuyên môn toàn cầu gần như theo thời gian
thực. Điều mà trước đây chúng tôi phải mất nhiều năm mới tích lũy được, giờ đây
họ tiếp cận chỉ trong vài cú nhấp chuột.
Không chỉ
là tri thức, việc tiếp cận văn hóa phương Tây cũng tạo ra thay đổi rất rõ trong
tư duy của lớp trẻ. Họ quen đặt câu hỏi, phản biện, không mặc nhiên chấp nhận một
lập luận chỉ vì nó đến từ người có thâm niên hay vị trí cao hơn. Khi mới tiếp
xúc với điều này, nhiều người lớn như tôi từng cảm thấy không thoải mái, thậm
chí còn cho rằng lớp trẻ thiếu khiêm tốn hoặc thiếu tôn trọng. Nhưng càng đi
lâu, tôi càng nhận ra rằng chính tư duy phản biện ấy lại giúp họ hiểu vấn đề
sâu hơn, nhìn vấn đề từ nhiều góc độ hơn và tránh được không ít lối mòn mà thế
hệ trước từng mắc phải.
Dĩ nhiên,
không phải người trẻ nào cũng tận dụng tốt những lợi thế đó. Internet và trí tuệ
nhân tạo có thể mở ra tri thức và kinh nghiệm, nhưng cũng có thể tạo ra ảo giác
hiểu biết. Tiếng Anh giúp tiếp cận thế giới, nhưng không thay thế được chiều
sâu tư duy và trách nhiệm nghề nghiệp. Người trẻ, cũng như bất kỳ thế hệ nào, đều
phải trả giá để trưởng thành, chỉ là cái giá ấy mang hình thức khác so với thế
hệ đi trước.
Tư duy phản
biện, khi đi cùng với nền tảng tri thức rộng và công nghệ hỗ trợ, cũng mở ra
không gian sáng tạo lớn hơn cho người trẻ. Họ không chỉ tiếp nhận cái đã có, mà
còn dám đặt lại câu hỏi về những chuẩn mực cũ, dám thử những cách tiếp cận mới
trong nghề nghiệp và đời sống. Trong nghề luật sư, tôi thấy rõ điều này ở cách
nhiều luật sư trẻ đề xuất giải pháp, trình bày lập luận, hay thậm chí tái định
nghĩa vai trò của luật sư trong bối cảnh mới. Không phải mọi thử nghiệm đều
thành công, nhưng chính sự dám nghĩ khác ấy là điều giúp xã hội tiến lên.
Nhìn từ
đó, câu hỏi “thế hệ nào khó hơn thế hệ nào” trở nên kém ý nghĩa. Thế hệ trước gặp
khó vì thiếu điều kiện, thông tin, cơ hội sửa sai. Thế hệ sau thì gặp khó vì thừa
lựa chọn và so sánh cũng như áp lực phải thành công sớm. Người đi trước phải
leo núi không có bản đồ, còn người đi sau có bản đồ nhưng núi thì đông người
leo hơn rất nhiều, và mỗi bước đi đều bị soi chiếu.
Kinh nghiệm,
thứ từng được xem là lợi thế lớn nhất của người đi trước, vì thế cũng thay đổi
vị thế. Tôi từng tin rằng chỉ cần có đủ trải nghiệm và số năm hành nghề, thì
kinh nghiệm tự khắc lên tiếng. Nhưng xã hội trẻ không kiên nhẫn chờ kinh nghiệm
tự chứng minh. Nếu kinh nghiệm không được cập nhật và diễn đạt bằng thứ ngôn ngữ
của thời đại mới, nó rất dễ bị xem là chậm chạp, thậm chí lỗi thời. Ngược lại,
nếu người đi trước chỉ bám vào kinh nghiệm quá khứ để phủ nhận cách làm mới,
thì chính kinh nghiệm ấy trở thành rào cản. Tuy nhiên, có những thời điểm trong
nghề luật sư, tôi nhận ra rằng kinh nghiệm không giúp mình thắng nhanh hơn,
nhưng giúp mình tránh được những chiến thắng sai. Và đó là thứ người trẻ chưa
thể có ngay, cũng như tôi ngày xưa từng không có.
Trưởng
thành trong một xã hội trẻ cũng không còn mang hình hài cũ. Nó không còn gắn chặt
với tuổi tác, chức danh hay số năm hành nghề. Tôi đã gặp những người rất trẻ
nhưng suy nghĩ chín chắn, hiểu rõ giới hạn của mình. Ngược lại, cũng không hiếm
người đã đi rất xa trong sự nghiệp nhưng vẫn loay hoay với chính mình, vẫn bị
cuốn theo sự công nhận bên ngoài, vẫn sợ bị bỏ lại phía sau. Với tôi, trưởng
thành không phải là biết nhiều hơn, mà là biết chịu trách nhiệm cho lựa chọn của
mình đến cùng, kể cả khi lựa chọn đó không còn được tung hô hay mang lại lợi thế
ngắn hạn.
Trong một
xã hội trẻ như vậy, có lẽ người lớn cần bắt đầu bằng việc bớt giáo điều. Giáo
điều không chỉ nằm ở lời nói mà nằm ở thái độ cho rằng mình đã đi đủ xa để
không cần nghi ngờ chính mình. Tôi nhận ra rằng khoảnh khắc người lớn dám thừa
nhận mình từng sai, từng chọn chưa tối ưu, từng bỏ lỡ điều gì đó, lại chính là
khoảnh khắc khoảng cách với lớp trẻ được thu hẹp nhanh nhất. Người trẻ không cần
người lớn hoàn hảo, mà cần sự trung thực và khả năng tự phản tỉnh.
Việc người
lớn chủ động điều chỉnh không phải vì họ sai nhiều hơn, mà vì họ có nhiều ảnh
hưởng hơn và vì thế cũng có trách nhiệm lớn hơn trong việc tạo ra không gian đối
thoại giữa các thế hệ. Thay vì vội vàng phán xét rằng người trẻ thiếu kiên nhẫn
và chiều sâu hay quá lệ thuộc vào công nghệ, có lẽ người lớn nên tự hỏi liệu
mình có đang dùng tiêu chuẩn của một thời đại cũ để đo một thế giới đã thay đổi
rất nhiều không. Không phải mọi khác biệt đều là sai lệch, và không phải mọi
kinh nghiệm cũ đều còn nguyên giá trị trong bối cảnh mới.
Hòa nhập với
thế giới của người trẻ, vì thế, không có nghĩa là người lớn phải cố gắng trẻ lại
hay chạy theo mọi trào lưu. Hòa nhập ở đây là có chừng mực theo cách đủ mở để
hiểu họ đang nghĩ, lo, kỳ vọng gì nhưng cũng đủ tỉnh táo để giữ lại những giới
hạn và giá trị mà mình tin là cần thiết. Trong nghề nghiệp, đó có thể là việc sử
dụng công nghệ mới mà không đánh mất chuẩn mực đạo đức nghề. Trong đời sống, đó
có thể là việc bước vào không gian số của người trẻ với sự tò mò thiện chí,
thay vì thái độ phòng thủ hay coi thường.
Và có lẽ,
điều quan trọng hơn cả là người lớn cần cho phép mình tìm kiếm những điều mới mẻ.
Không phải để chứng minh rằng mình còn theo kịp, mà để tiếp tục sống một cuộc đời
có chất lượng. Khi đã đi qua đủ nhiều thăng trầm, tôi càng tin rằng sống lâu
không chỉ là vấn đề của thời gian, mà là vấn đề của thái độ. Biết yêu từng khoảnh
khắc mình đang sống, biết học thêm điều mới, hiểu thêm một góc nhìn mới, chính
là cách để cuộc sống không bị đóng khung trong những thành tựu cũ.
Trong một
xã hội trẻ, người lớn không cần đứng ngoài để phán xét, cũng không cần lao vào
để cạnh tranh. Điều cần hơn là đi cùng, với sự khiêm tốn, tò mò và chừng mực. Bớt
chắc chắn rằng mình luôn đúng, bớt áp đặt người trẻ phải giống mình, và bớt tiếc
nuối một thời đã qua. Có lẽ, đó không chỉ là cách để người lớn hòa nhập với một
xã hội đang thay đổi rất nhanh, mà còn là cách để chính họ sống lâu hơn, sâu
hơn và tốt hơn với từng khoảnh khắc của hiện tại.
Tóm lại, trong
một xã hội trẻ, người lớn không cần phải trở thành người trẻ. Họ chỉ cần đủ tỉnh
táo để không trở nên cũ kỹ, đủ cởi mở để học cái mới, và đủ bản lĩnh giữ lại những
điều không nên đánh mất. Và biết đâu, chính ở điểm cân bằng ấy - giữa kinh nghiệm
và đổi mới, giữa chiều sâu và tốc độ - người lớn mới thực sự tìm lại được vai
trò của mình là không phải bằng việc chạy nhanh hơn mà bằng việc đi sâu hơn.
Bài viết này của tôi được viết trên cơ sở dựa trên những kiến thức pháp luật mà tôi đã được học cũng như những kinh nghiệm chuyên môn trong nhiều năm qua. Nếu bạn thấy những thông tin chia sẻ của tôi ở trên là hữu ích, xin hãy ủng hộ tôi bằng một cú click chuột vào website này nhé www.phuoc-partner.com. Cám ơn bạn rất nhiều.
